Bước qua cánh cổng Phantom Gate lừng danh của Đại học Keio, Minh Huy chính thức bước vào một trong những môi trường học thuật đỉnh cao nhất Nhật Bản. Sự choáng ngợp ban đầu về kiến trúc di sản nhanh chóng nhường chỗ cho một áp lực thực tế: Sự cạnh tranh toàn cầu.
Trong các lớp học tại Keio, Huy vinh dự được ngồi chung giảng đường và làm việc nhóm với những sinh viên xuất sắc đến từ khắp nơi trên thế giới, trong đó có cả những đại diện đến từ Đại học Brown (Mỹ) thuộc nhóm Ivy League hay Đại học Bonn (Đức). Đứng trước những người bạn đồng trang lứa có xuất phát điểm từ các nền giáo dục hàng đầu, áp lực chênh lệch là một rào cản tâm lý vô hình mà bất kỳ du học sinh Việt Nam nào cũng phải đối mặt.
Nhưng thay vì lùi bước, Huy xem đó là một “bài test” để kiểm chứng nền tảng kiến thức mà mình đã rèn giũa suốt những năm tháng tại HUFLIT.
Bài luận 2000 chữ và sự hoài nghi từ vị giáo sư khó tính
Sự khác biệt lớn nhất tại Keio chính là yêu cầu học thuật cực kỳ gắt gao. Giáo sư không cần những bài tóm tắt giáo trình rập khuôn, họ đòi hỏi ở sinh viên tư duy phản biện, lập luận sắc bén và đặc biệt là kỹ năng viết học thuật (academic writing) bằng tiếng Nhật.
Để đáp ứng yêu cầu của một bài nghị luận ngắn khoảng 2.000 chữ, Minh Huy đã tự nhốt mình và dồn toàn bộ sự tập trung suốt 19 tiếng đồng hồ liên tục. Từ việc tra cứu cấu trúc, đối chiếu cách diễn đạt qua tin tức báo chí, đến việc gọt giũa từng luận điểm cá nhân, mọi thứ đều được thực hiện với một sự tỉ mỉ cực kỳ cao độ.
Tuy nhiên, thứ Huy nhận lại sau khi nộp bài qua email không phải là một con điểm, mà là lệnh triệu tập lên phòng lab để gặp riêng giáo sư.
Cô hoàn toàn bất ngờ và không tin rằng một sinh viên quốc tế lại có thể viết ra một bài luận với văn phong và cấu trúc xuất sắc đến thế. Vị giáo sư thẳng thắn đặt nghi vấn: “Em có nhờ một người bạn Nhật Bản nào viết hộ không? Bởi ngay cả một sinh viên người Nhật bình thường đôi khi cũng chưa chắc viết được như vậy.”
Dùng thực lực bẻ gãy định kiến
Khoảnh khắc đối diện với sự hoài nghi của giáo sư chính là lúc bản lĩnh của một HUFLITer lên tiếng. Thay vì lúng túng, Huy điềm tĩnh chứng minh năng lực của mình bằng những “chứng cứ” thuyết phục nhất.
Cậu mở toàn bộ lịch sử tra cứu, giải thích cặn kẽ quá trình hình thành tư duy bài viết, cách chọn lọc từ vựng học thuật và cách cấu trúc các lập luận. Từng bước một, sự hoài nghi của vị giáo sư bị bẻ gãy hoàn toàn. Ánh mắt nghi ngờ dần chuyển sang sự thấu hiểu, ghi nhận và tán thưởng.
Từ một sinh viên bị đặt dấu chấm hỏi về năng lực, Minh Huy đã đảo ngược tình thế. Đến cuối học kỳ, chính vị giáo sư ấy đã chia sẻ rằng: “Cô luôn rất mong chờ để được đọc bài viết của em mỗi khi giao bài.”
“Cơ hội quốc tế không tự động khiến mình giỏi hơn, mà chính cách mình chuẩn bị, thích nghi và tận dụng cơ hội đó mới quyết định mình trưởng thành được bao nhiêu.”
Thế giới rộng lớn, nhưng bước chân HUFLITers không hề nhỏ bé
Từ cú bứt phá nỗ lực giành vị trí Top 9 toàn quốc của học bổng MEXT, cho đến khoảnh khắc chứng minh năng lực trước giáo sư Đại học Keio, hành trình của Minh Huy là câu trả lời đanh thép cho chất lượng đào tạo và bản lĩnh của sinh viên HUFLIT.
Nhìn lại chặng đường vươn ra biển lớn, Minh Huy cho rằng mọi cú bứt phá đều cần một điểm tựa tĩnh lặng. Với cậu, điểm tựa ấy bắt đầu rất giản dị: từ một lời đề cử, khích lệ của thầy cô Khoa Ngôn ngữ và Văn hóa phương Đông, hay những buổi chiều nán lại trường để cùng các anh chị Phòng Đối ngoại nắn nót từng dòng hồ sơ gửi ra Đại sứ quán. Những điểm tựa thầm lặng ấy đã góp phần kiến tạo nên một hành trình vươn mình đầy tự hào của HUFLITer Minh Huy.
Khoảnh khắc khiến Huy cảm thấy tự hào nhất không phải là lúc nhận bằng khen hay được xướng tên trên bục vinh danh, mà là lúc nhận ra bản thân có thể thảo luận sòng phẳng, tự tin tranh biện và theo kịp tốc độ của những sinh viên giỏi nhất trên thế giới.
Thế giới có thể rộng lớn, xuất phát điểm của mỗi người có thể khác nhau, nhưng một khi đã được trang bị một bệ phóng vững chắc từ HUFLIT, sinh viên hoàn toàn có quyền tự tin bước ra toàn cầu. Câu chuyện của Bùi Minh Huy không chỉ là một trải nghiệm cá nhân, mà là một lời khẳng định: Một ngôi trường tốt không dọn sẵn cho bạn một con đường dễ đi, mà trao cho bạn đủ bản lĩnh và hành trang để dù đứng ở đâu, bạn cũng không bao giờ thấy mình nhỏ bé!