Định nghĩa “Một người thầy tốt”
Lùi về quá khứ hơn 30 năm trước, khi bắt đầu bước lên bục giảng, cô Mỵ Uyên mang trong mình bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ. Khái niệm “một giảng viên tốt” trong cô lúc bấy giờ rất đơn giản: Nỗ lực hết mình để có những bài giảng hay nhất, mang đến một khối lượng kiến thức đồ sộ nhất cho sinh viên. Giảng dạy xong một tiết học thật trọn vẹn, thế là hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng bước ngoặt thực sự đến vào năm 2007, khi cô chính thức gia nhập mái nhà HUFLIT. Tại đây, cô được nghe một câu nói mà có lẽ đến mãi cuối đời cô cũng không thể nào quên. Đó là lời của Nhà giáo ưu tú Huỳnh Thế Cuộc – Chủ tịch Hội đồng sáng lập HUFLIT: “Hằng ngày tôi đến trường không phải để làm việc, mà để thấy các con học tập và trưởng thành.”
Chỉ một câu nói ngắn gọn nhưng đã “bẻ lái” hoàn toàn kim chỉ nam nghề nghiệp của cô. Cô giật mình nhận ra: Giáo dục không phải là lấp đầy một chiếc thùng rỗng bằng mớ kiến thức khổng lồ. Nhiệm vụ của người thầy không kết thúc khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, mà là sự đồng hành, dìu dắt để tận mắt “nhìn thấy các con lớn lên”
Triết lý “Head – Heart – Hand” và bài học về sự “Tử Tế” cất lên từ bịch bánh tráng trưa hè
Từ sự thức tỉnh đó, cô Mỵ Uyên đúc kết cho mình triết lý giảng dạy xoay quanh 3 chữ H: Head (Tri thức) – Heart (Trái tim) – Hand (Hành động).
Trí tuệ (Head) là nền tảng, nhưng nếu chỉ có kiến thức, con người sẽ trở nên vô cảm. Một nền giáo dục chỉ sống động khi người thầy dùng Trái tim (Heart) để thấu hiểu và dùng Đôi tay (Hand) để hành động vì học trò. Và một chữ “H” khác nữa – HUFLIT – chính là môi trường, là bến đỗ dung dưỡng cho ba chữ H kia được nảy mầm và phát triển. Triết lý cá nhân của cô hòa làm một với hệ giá trị văn hóa cốt lõi của trường: Tử tế và Học tập.
Tại mái nhà HUFLIT, sự tử tế không nằm trên giấy, nó được chắt chiu từ những câu chuyện ấm áp có thật. Sự tử tế ấy bắt đầu từ một buổi trưa năm 2010, cô vô tình bắt gặp Ngọc – một sinh viên của Khoa – đang nép sau hồ cá tại hòn non bộ, nhai vội bịch bánh tráng khô khốc. Thấy xót, cô buột miệng la nhẹ: “Giờ này ăn bịch bánh tráng sao bụng đâu mà ăn trưa?“. Ngọc giật bắn người, ngước lên nhìn cô rồi bẽn lẽn, lí nhí đáp: “Cô ơi… con đang ăn trưa mà”.
Câu trả lời rụt rè, thật thà đó như một cái giật mình đánh thót vào lòng người làm thầy. Khoảnh khắc ấy, cô đứng sững lại, thấy sống mũi cay cay và trào dâng một nỗi niềm quá đỗi. Đó là nỗi day dứt khi nhận ra mình thì vừa no đủ một bữa cơm, còn học trò mình lại gói ghém cái đói qua ngày bằng một bịch bánh tráng tằn tiện.
Nỗi xót xa ấy không cho phép cô ngồi yên. Sự hối thúc của chữ Hành động (Hand) đã cất lên thành lời kêu gọi, huy động các thầy cô giáo trong Khoa cùng chung tay góp sức. Và rồi, “Quỹ sinh viên nghèo vượt khó” chính thức được lập ra từ cái trưa nắng gắt nhói lòng năm ấy, chắt chiu từ chính tấm lòng của những người cầm phấn đứng trên bục giảng.
Quỹ không được xây dựng bằng những nguồn tài trợ khổng lồ, mà bằng tình thương chắt chiu tự nguyện của những người thầy cô “không giàu tiền bạc, nhưng bao la tình cảm”. Nó đỡ đần cho những mảnh đời như cô bé làm thêm ở tiệm đối diện trường, mượn tiền đóng học phí từ quỹ và hoàn trả lắt nhắt từng 10.000, 15.000 đồng mỗi tháng. Sự ham học đến kiệt cùng ấy đã giữ chân cô Uyên ở lại, bởi cô biết, ở HUFLIT, không một ai bị bỏ lại phía sau vì cái nghèo.
Trái ngọt của sự trưởng thành
Khi chọn cách “đến trường để nhìn các con lớn lên”, điều cô Mỵ Uyên nhận lại là trái ngọt của sự đền đáp tiếp nối.
Những hạt mầm được tưới tắm bằng sự thấu hiểu năm xưa giờ đã vươn thành cây lớn. Trái ngọt của giáo dục không chỉ đo đếm bằng việc sinh viên trở thành những chuyên gia giỏi chuyên môn, mà còn ở đạo đức và lòng trắc ẩn. Ngọc của ngày hôm nay đã thành đạt và sống tại Nhật Bản. Còn Thùy – một cựu sinh viên từng nhận hỗ trợ từ quỹ – khi thấy các em khóa sau lao đao trong đại dịch Covid-19, đã gửi từ Úc về gần 20 triệu đồng để giúp đỡ những người em mình chưa từng biết mặt. Vòng tròn của sự tử tế đã khép kín và tự động mở ra những vòng tròn mới rộng lớn hơn.
HUFLIT – “Mái nhà neo giữ những tình người”
Với cô Mỵ Uyên, HUFLIT không chỉ là nơi giảng dạy mà là gia đình, nơi cô đã nhận lại sự chở che trọn vẹn trong những biến cố cuộc đời. Cô vẫn nhớ mãi quãng thời gian 4 tháng cuối cùng ở bên người chồng quá cố: khi cô chọn cách gác lại mọi lo toan để túc trực, ở bên chăm sóc người bạn đời của mình từng chút một cho đến giây phút cuối đời.
Giữa những ngày khó khăn ấy, những đồng nghiệp tại trường đã lặng lẽ gánh vác, san sẻ công việc, để cô được trọn vẹn làm tròn đạo nghĩa. Câu nói của NGƯT. Huỳnh Thế Cuộc trong ngày tiễn đưa năm ấy: “Anh cứ thanh thản ra đi, anh đã để lại cho chúng tôi một người vợ và những đứa con, chúng tôi sẽ chăm sóc” đã chạm đến tận cùng trái tim cô.
Lời hứa chân thành ấy không chỉ là sự an ủi, mà đã trở thành sợi dây gắn kết thiêng liêng, neo giữ cô ở lại với mái nhà chung này bằng tất cả lòng biết ơn và sự gắn bó máu thịt.
Hơn ba thập kỷ đứng trên bục giảng, cô Mỵ Uyên không chỉ trao truyền kiến thức, mà còn gieo vào lòng mỗi thế hệ những hạt mầm của lòng tử tế. Những trang giáo trình có thể phai mờ theo thời gian, nhưng di sản về một người thầy tận tâm sẽ mãi ở lại, tiếp tục nở hoa trong hành trình trưởng thành của mỗi HUFLITer.
Và tại ngôi nhà HUFLIT này, ngọn lửa yêu thương ấy vẫn đang được truyền đi, như chính lời hứa rằng: hành trình vươn tới tương lai, bạn sẽ không bao giờ phải đi một mình.