“Lời nói dối năm 18 tuổi” và những hộp cơm vội vã nơi cánh gà
Hành trình gắn bó cùng màu áo xanh của anh Quang không bắt đầu bằng những tràng pháo tay hay ánh đèn sân khấu lung linh, mà từ những đêm thức trắng.
Nhớ lại sự kiện lớn đầu tiên chập chững tham gia – Ngày hội Công nghệ thông tin (IT DAY 2020) – kỷ niệm đọng lại sâu sắc nhất trong anh không phải là sự kiện hoành tráng cỡ nào, mà là những ngày tháng anh em hậu trường vùi mình vào công việc. Suốt hai tháng trời ròng rã, cả đội ăn ngủ cùng sự kiện, chạy ngược chạy xuôi từ quán cà phê quen thuộc qua sảnh lớn rồi lại chui tọt vào hội trường.
Làm phong trào, nói không mệt là nói dối. Đó là những lúc áp lực nghẹt thở vì bị hối deadline dồn dập, là bịch bánh tráng và hộp cơm ăn vội lúc chiều tà để lấy sức “chạy” tiếp. Nhưng ở môi trường đó, anh Đăng Quang chưa bao giờ phải tự lực cánh sinh một mình. Những lúc kiệt sức lả đi, anh em nhìn nhau vẫn gồng lên động viên “cố thêm chút nữa thôi”.
Cái mệt nhọc của những đêm không ngủ ấy lại chính là chất keo dính chặt những người trẻ lại với nhau. Họ xắn tay áo lên làm, gánh vác cho nhau không chỉ vì trách nhiệm với chương trình, mà vì biết thấu hiểu và trân trọng những người anh em kề vai sát cánh.
Màu áo lấm lem và thứ ngôn ngữ không cần phiên dịch
Tinh thần “lăn xả” của một HUFLITer không dừng lại ở sân nhà, mà còn theo bước chân anh Quang trong chuyến tình nguyện lịch sử tại nước bạn Lào vào mùa hè năm 2026. Lần đầu khoác áo Đoàn Thanh niên vươn ra quốc tế, với vai trò đại diện cho thanh niên Việt Nam, chàng trai trẻ đối diện với nhiều áp lực.
Đất khách quê người, rào cản lớn nhất không phải là đường sá xa xôi mà là ngôn ngữ. Có những lúc nhiệt huyết thì thừa, muốn hỏi thăm, muốn hướng dẫn bà con nhưng lời cứ nghẹn lại vì không biết diễn đạt. Thế là cái khó ló cái khôn, bên cạnh vài câu chào bập bẹ “Sabaidee”, vũ khí lợi hại nhất của cả đội lúc ấy là nụ cười và ngôn ngữ hình thể.
“Khoảnh khắc khiến mình chững lại và xúc động nhất là lúc nặn bong bóng cho các em nhỏ bên đó. Hàng chục em đứng quây thành vòng tròn, không chen lấn, không la hét, chỉ im lặng và kiên nhẫn chờ đến lượt mình. Sự ngoan ngoãn đến xót xa ấy, cùng những đôi mắt đen láy đầy háo hức khiến mình thắt lòng.”
Giây phút ấy, anh nhận ra một bài học rất đẹp: Tình nguyện đôi khi không cần những từ ngữ hoàn hảo. Một nụ cười chân thành, cái múa tay lóng ngóng mồ hôi nhễ nhại, hay sự kiên nhẫn nặn từng quả bong bóng… tự thân chúng đã là thứ ngôn ngữ mạnh mẽ nhất để kết nối trái tim.
Những vệt lấm lem trên áo ngày hôm đó là minh chứng đẹp nhất cho sự vô tư và tình yêu thương không biên giới.
Trưởng thành từ hai chữ “nghĩa tình”
Nhìn lại gia tài tuổi trẻ với vô số bằng khen từ cấp Trường đến Trung ương và Quốc tế, điều anh Quang trân quý nhất lại không phải là những tờ giấy khen đóng khung phẳng phiu.
Từ một người chỉ chăm chăm “làm phong trào” sao cho xong việc, không trễ deadline, anh đã trưởng thành hơn, điềm tĩnh hơn và học được cách “sống cùng phong trào”. Anh lùi lại một bước để làm bệ phóng, bao dung và kiên nhẫn dìu dắt các em đi sau, giống hệt như cách những người anh chị đi trước đã từng nâng đỡ anh.
Nhưng có lẽ, món quà vô giá nhất mà Đoàn – Hội HUFLIT mang lại cho anh Đăng Quang chính là con người. Nơi đây không chỉ cho anh những đồng đội, mà qua những tháng ngày dầm mưa dãi nắng của chiến dịch Mùa Hè Xanh, anh còn may mắn tìm được một “người bạn đồng hành” vô cùng thấu hiểu những vất vả của công tác phong trào, sát cánh bên anh suốt 3 năm qua.
“Đừng để đại học chỉ là quãng đường từ giảng đường về phòng trọ”
Bản sắc của một sinh viên HUFLIT, theo anh Quang, gói gọn trong ba chữ: lăn xả – linh hoạt – nghĩa tình
Với những bạn tân sinh viên vẫn còn đang chần chừ, mang tâm lý “sợ làm phong trào ảnh hưởng việc học”, người cán bộ Đoàn Thanh niên từng mang tâm lý y hệt năm xưa chỉ để lại một lời nhắn nhủ rất mộc mạc:
“Thanh xuân đại học trôi nhanh lắm, đừng để bốn năm ấy chỉ là con đường từ giảng đường về phòng trọ. Hãy mạnh dạn bước ra khỏi vùng an toàn, bởi thế giới ngoài kia còn nhiều điều để trải nghiệm. Có nhiều cách để làm đầy tuổi trẻ, và Đoàn – Hội hoàn toàn có thể là một lựa chọn. Ở đây, bạn không bao giờ phải đi một mình; luôn có những người anh em sẵn sàng cùng bạn học hỏi, cùng bạn sai và cùng nhau lớn lên từng ngày.”
Nếu thanh xuân thực sự là một cơn mưa rào, thì anh Đăng Quang vẫn luôn nguyện đắm chìm trong cơn mưa mang màu áo xanh HUFLIT thêm nhiều lần nữa. Bởi vì thanh xuân ấy tuy lấm lem, tuy vất vả thức trắng đêm thâu, nhưng lại đong đầy hai chữ “nghĩa tình” – một thứ tình cảm đủ sức giữ chân người ta ở lại với một mái trường.