Nhắc đến MICS, nhiều người thường nghĩ ngay đến hình ảnh những MC dạn dĩ, đứng dưới ánh đèn sân khấu lung linh cùng kịch bản dẫn mượt mà. Nhưng với Nghiêm Vũ, phía sau ánh hào quang ấy lại là một hành trình lấm lem, vất vả và đong đầy sự thấu hiểu của hai chữ “đồng đội”. Đặc biệt nhất có lẽ là kỷ niệm về cú “chữa cháy” lịch sử 48 giờ trước thềm sự kiện Xóm Tết 2024.

Vai diễn “từ trên trời rơi xuống” lúc 2 giờ sáng
Mùa Xuân năm 2024, Đêm Nhạc kịch Xóm Tết của CLB bước vào giai đoạn chạy nước rút. Kịch bản đã chốt, sân khấu đã lên khung. Nhưng đúng 48 tiếng trước giờ G, một sự cố ập đến: một thành viên trong dàn diễn viên kịch bất ngờ đổ bệnh, không thể lên sân khấu.
Hủy tiết mục là điều không thể, mà tìm người bên ngoài lúc này để khớp kịch bản lại càng bất khả thi. Giữa buổi họp gấp lúc 2 giờ sáng tại một quán cà phê quen thuộc, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Vũ.
Từ một người vốn dĩ chỉ quen cầm kịch bản làm MC, anh đột ngột được giao nhiệm vụ trám vào vai diễn quan trọng ấy. Sợ hãi, ngần ngại là cảm giác bủa vây lúc đó. Làm sao có thể thuộc thoại, canh góc đèn, nhớ đường dây di chuyển chỉ trong vỏn vẹn hai ngày? Nhưng nhìn đôi mắt thâm quầng và sự kỳ vọng của mọi người, Vũ biết mình không có quyền lùi bước.
Ly cà phê tan đá và tinh thần “phía sau luôn có đồng đội”
48 giờ sau đó là một cuộc chạy đua vắt kiệt sức lực nhưng cũng đáng nhớ nhất trong quãng đời sinh viên.
Để giúp Vũ bắt nhịp, Vy – trưởng ban nội dung đã thức trắng đêm hôm đó, cẩn thận chỉnh sửa lại từng câu thoại sao cho thuận với chất giọng và nét diễn tự nhiên của anh nhất. Hải – đạo diễn sân khấu thì kéo Vũ ra tận góc đường, biến vỉa hè Sư Vạn Hạnh thành sân khấu để thị phạm từng bước đi, từng cái nhíu mày.

Gia tài của những đêm thức trắng đó là hình ảnh cả đội san sẻ cho nhau từng mẩu bánh mì, chuyền tay nhau ly cà phê đã tan hết đá, vừa nhai vừa lẩm nhẩm học thoại. Những lúc Vũ vấp váp, quên bài, không hề có một lời trách móc hay áp lực nào, mà chỉ có tiếng cười xòa và cái vỗ vai động viên: “Cứ bình tĩnh làm lại, đừng lo, phía sau luôn có đồng đội bọc lót rồi!”
Trưởng thành từ những người cộng sự
Và rồi đêm Xóm Tết cũng sáng đèn. Khoảnh khắc bước từ cánh gà ra sân khấu, Vũ kể tim mình đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Nhưng khi liếc mắt về phía hậu trường, thấy cả tập thể MICS đang đứng nép sát vào nhau, nín thở dõi theo, môi mấp máy nhẩm theo từng câu thoại để nhắc bài, mọi áp lực bỗng nhiên tan biến.
Đêm đó, vở kịch thành công ngoài mong đợi, không phải vì nét diễn xuất thần sầu, mà vì phía sau có một tập thể đã dốc hết 200% sức lực để nâng đỡ cho đồng đội của mình.
Nhìn lại quãng thời gian ở MICS, đó không chỉ là nơi rèn giũa kỹ năng cầm mic, mà còn là nơi dạy mỗi thành viên cách đón nhận mọi biến cố và trân trọng sự gắn kết. Thanh xuân làm sự kiện có thể vất vả, có thể phải gánh những áp lực nghẹt thở, nhưng đổi lại là những con người sẵn sàng ở lại cùng nhau đến giây phút cuối cùng.
Khép lại hành trình đầy rực rỡ của mình dưới mái trường này, anh Sỳ Nghiêm Vũ trải lòng: “Có những hành trình mà khi nhìn lại, mình tự tin thêm vào lựa chọn của bản thân. Mỗi cộng sự mình gặp đều cho một bài học mới lạ. Cảm ơn HUFLIT vì đã cho mình cơ hội gặp nhiều người, làm nhiều việc.”