Rất nhiều sinh viên bước chân vào đại học với một tư duy rập khuôn: Đi học đầy đủ, thi qua môn, lấy một tấm bằng và nhanh chóng rời đi để tìm việc. Trà My của 3,5 năm trước cũng không ngoại lệ. Đứng trên bục vinh quang, cô Tân khoa thẳng thắn thừa nhận sự thụ động của chính mình trong những ngày đầu bước qua ngưỡng cửa HUFLIT:
“Khi đó, mục tiêu của mình vô cùng đơn giản: chỉ là học cho xong, lấy tấm bằng rồi rời đi”
Nhưng nếu gần 4 năm thanh xuân rực rỡ nhất của đời người chỉ để đổi lấy một tấm bằng chứng nhận, liệu sự đánh đổi ấy có quá nhạt nhòa? Cú hích tình cờ từ một buổi chiều “đi săn điểm rèn luyện” đã khiến cô sinh viên năm ấy thức tỉnh.
Nhìn những anh chị khóa trên rực sáng vì dám dấn thân, Trà My nhận ra: Tấm bằng cử nhân chỉ là điều kiện cần. Điều kiện đủ để tạo nên một con người thực thụ nằm ở những “di sản vô hình” mà chúng ta tích lũy dọc đường đi.
Những di sản vô hình không được in trên mặt giấy
Nếu tấm bằng chỉ ghi tên bạn, chuyên ngành và xếp loại học lực, thì “di sản tuổi trẻ” lại được lấp đầy bởi những trải nghiệm khắc cốt ghi tâm. Với tập thể Khóa K28, đó là những đêm thanh xuân sống hết mình vì lý tưởng và tình bạn.
“Chúng ta đã học được rằng câu nói ‘Tối nay tớ làm’ luôn đồng nghĩa với việc hoàn thành nó lúc 2 giờ sáng, và bằng một cách nào đó, cà phê đã trở thành người bạn thân thiết nhất trong những tuần thi cử. Nhìn lại mới thấy, những khoảnh khắc áp lực ngày ấy giờ đây đã lặng lẽ trở thành những ký ức đẹp đẽ và trân quý nhất của thời sinh viên.”
Di sản ấy không chỉ có nụ cười, mà còn có cả sự trưởng thành từ vấp ngã. Đó là bản lĩnh bước ra khỏi vùng an toàn, là khả năng đối diện với những thử thách từng khiến bản thân sợ hãi. Hơn thế nữa, di sản lớn nhất mà một sinh viên mang theo khi rời ghế giảng đường chính là hệ giá trị đạo đức được bồi đắp từ những người thầy tận tâm.
Đó là bài học về nhân cách mà Trà My đúc kết được từ những giảng viên HUFLIT: “Sự chính trực còn quý giá hơn lợi nhuận ngắn hạn, tinh thần trách nhiệm là cốt lõi của lãnh đạo, và lòng tốt không bao giờ là sự yếu đuối.” Những bài học này sẽ không bao giờ xuất hiện trên bảng điểm, nhưng lại là kim chỉ nam định hình phẩm giá của một con người khi bước ra biển lớn.
Tự tin, Can đảm và Lòng biết ơn: Khối tài sản lớn nhất mang theo
Khép lại bài diễn văn truyền cảm hứng, Tân khoa ngành Kinh doanh Quốc tế đã định nghĩa lại trọn vẹn ý nghĩa của Lễ Tốt nghiệp. Cột mốc này không phải là lễ trao nhận một tấm bằng, mà là thời khắc những người trẻ chính thức tích luỹ “khối tài sản” lớn nhất của tuổi 20:
“Ba năm rưỡi trước, chúng ta đến HUFLIT với hy vọng có được một tấm bằng. Hôm nay, chúng ta ra trường với một thứ quý giá hơn nhiều – đó là sự tự tin, lòng can đảm và trách nhiệm trở thành một người khiến gia đình luôn tự hào.”
Dành cho những bạn trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa đại học, nếu bạn đang chuẩn bị bước vào ngưỡng cửa đại học, hãy thử nhắm mắt lại và tự hỏi: Ngoài tấm bằng cử nhân, bạn muốn mang theo điều gì khi rời khỏi nơi này?
Đừng để 4 năm đại học trôi qua như một kịch bản tẻ nhạt. Hãy chọn một môi trường cho phép bạn được dấn thân, được thử sức, được khóc, được cười và được nhào nặn thành phiên bản rực rỡ nhất. Tại HUFLIT, chúng tôi không chỉ trao cho bạn kiến thức, chúng tôi trao cho bạn một bệ phóng để tự tay kiến tạo nên “di sản thanh xuân” của chính mình.