|
Gia đình là nền tảng
Xem đoạn video clip này, tôi thấy có nhiều vấn đề cần lưu tâm. Phải chăng ở các bạn trẻ ấy, ý thức bảo vệ giá trị nhân phẩm của mình đang bị chính họ xem thường khi xem việc đánh đập, làm nhục người khác là bình thường giữa nơi công cộng như thế? Còn với những bạn trẻ bàng quang ngồi xem, dường như các bạn trẻ ấy đã bị trơ lì cảm xúc, không chút lòng trắc ẩn. Biểu hiện ấy giống như kết quả của thói quen "sống chết mặc bay" đã hình thành và ăn sâu từ lâu.
Với các bậc phụ huynh, hẳn khi thấy con mình là "chủ" của những hành vi phản cảm sẽ không thể nào không suy nghĩ, bức xúc. Trong trường hợp này, phụ huynh cũng cần bình tĩnh nhìn nhận lại mình đã giáo dục con cái thế nào: nuông chiều con quá mức? Hay bỏ mặc con?...
Thật sự làm cha mẹ, không ai mong muốn con mình rơi vào trường hợp đánh bạn, hay bị bạn đánh. Nhưng sự việc này lần nữa như tiếng chuông dấy lên lại ý thức cộng đồng và sự nhìn nhận lại cách giáo dục của phụ huynh. Gia đình luôn là nơi quan trọng nhất để dạy dỗ các bạn trẻ hình thành nhân cách, hành vi ứng xử xã hội, giúp các bạn trẻ có thể trở thành công dân tốt hay trượt dài trong những hành vi không tốt...
TS ĐINH PHƯƠNG DUY (Phó hiệu trưởng trường Cán bộ TP.HCM)
Nếu ta dám "bao đồng"...
Không như mọi người nghĩ, khi xem đoạn clip ghi lại hình ảnh những học sinh áo trắng đang ngồi "thưởng thức" các chiêu "tung đòn" của đối thủ trên thân thể của bạn mình, không phải ai cũng bất bình và căm phẫn (!). Bằng chứng là khá nhiều comment của những người xem trên các trang web hoặc blog cá nhân là những comment "phì cười": "Ôi dào! Bình thường thôi!". Chứng kiến trực tiếp người ta còn thản nhiên, huống hồ xem qua Internet!
Về tính "giang hồ" của nữ sinh "carô" trong clip kia có thể... không còn gì để nói, nhưng tại sao các học sinh ngồi xung quanh lại im lặng và thản nhiên đến vậy? Có thể họ sợ bị vạ lây, hoặc cũng có thể họ sợ nếu can thiệp sẽ bị cho là "dở hơi", lo chuyện bao đồng? Điều đáng buồn ở đây là một nghĩa cử đẹp đã bị coi là hành vi xấu. Trắng đã lẫn thành đen. Hành vi xấu được cho là bình thường, thậm chí đáng cổ vũ, còn nghĩa cử tốt lại được cho là "đáng xấu hổ”!
Lâu nay chúng ta vẫn đặt câu hỏi: gia đình ở đâu, nhà trường ở đâu trong những chuyện tương tự thế này? Nhưng có bao giờ chúng ta tự hỏi: nếu chính chúng ta chứng kiến một nữ sinh bị đánh giữa công viên, chúng ta có lập tức dừng xe ngăn cản hay phớt lờ đi tiếp lo cho công việc của mình?
Trách nhiệm là ở cụ thể mỗi người. Những cảnh trên sẽ không còn nếu như mỗi người đều là một người "bao đồng”, mỗi người đều là "gia đình", là "nhà trường" khi thấy những cảnh bất bình trong xã hội.
ThS tâm lý NGUYỄN HOÀNG KHẮC HIẾU (ĐH Sư phạm TP.HCM)
|